About

slider

Recent

Navigation

Mưa từ cõi tạm

Mưa từ cõi tạm – tập truyện ngắn đầu tay của Diệu Ái

Tôi nghĩ mình là người khá khác biệt, đôi khi xã hội vì những người như tôi mà chậm tiến không chừng. Đi đâu, làm gì, tôi cũng mang trọn gốc gác và niềm tự hào cố hữu khi sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Quảng Trị anh hùng (đằng sau danh từ chỉ quê tôi luôn là như vậy, hoặc là “nắng gió”, “cằn cỗi”, “khốn khó”…).
Mưa từ cõi tạm
Tôi yêu tha thiết những tiếng “chi, mô, răng, rứa, tê, nờ” trọ trẹ mà rổn rảng khó nghe, yêu hàng chè tàu được cắt xén thẳng tắp từ nhà ra ngõ, yêu dải xuyến chi chạy dài bất tận ven đường, yêu mái trường thị xã từng theo học, yêu dòng Thạch Hãn bi tráng và linh thiêng…
Tôi thương những người phụ nữ cắm cúi làm lụng quanh năm mà đám giỗ chạp nào vẫn ngồi thui thủi mâm dưới, thương những người đàn ông trụ cột cho cả gia đình nên bươn chải khắp nơi, thương bao em bé nhà nghèo mưa nắng đạp xe tới trường mà vẫn đạt học bổng xứ này xứ khác.
Tôi khắc sâu nhiều câu chuyện bi thương về mỗi địa danh, mỗi cuộc đời đi qua chiến tranh rồi lẳng lặng để lại thanh xuân và máu thịt của mình. Phải kính cẩn nghiêng mình trước những cuộc đời lớn lao ấy để thế hệ như tôi may mắn sinh ra đã chạm tay vào hòa bình.
Ở xứ mà gió đã thành “đặc sản” và “thương hiệu”, cơ cực luôn là ý niệm hiện hữu trong suy nghĩ nhiều người. Ở nơi mà mất mát được nhắc tới nhắc lui trong từng trang sử, khổ đau âm thầm tồn tại từ tháng năm này qua tháng năm khác. Thế nên, chuyện tôi kể cũng chẳng có gì đặc biệt, tới lui là chừng ấy cuộc đời lao đao trắc trở.
Sách gồm mười lăm câu chuyện không mấy hấp dẫn và vui tươi, là những chuyện tủn mủn và buồn rười rượi về vài ba phận người vô tình gặp gỡ hoặc thân quen. Đôi người quen biết sẽ lại ngẫm nghĩ con bé này nó đang kể chuyện mình hay chuyện của người này người kia đây mà. Một nhà văn từng nói với tôi, “Hãy cứ khai thác những câu chuyện mà em biết và đi sâu vào nó”, bởi vậy quẩn quanh thế nào đề tài của tôi vẫn là con người và mảnh đất Quảng Trị.
Với tác phẩm đầu tiên, tôi mong ước sẽ giữ lại phần nào tiếng quê nhà đang dần dà phai nhạt hoặc gợi lên chút ghi nhớ đối với những người con tha hương. Tham lam hơn, tôi hy vọng sẽ giới thiệu cho bạn bè miền Bắc và miền Nam quen thuộc hơn với “chi, mô, răng, rứa” của miền Trung nắng gió. Để mỗi lần đi đâu đó, người quê cất giọng sẽ không bị cười chê thắc mắc hoặc ít ra mỗi lần xuất hiện trên truyền hình không phải thấy dòng “phụ đề” chạy chầm chậm bên dưới mà hờn tủi.
Tôi hiểu rõ mình còn vụng về và thiếu kỹ thuật, viết chỉ như là kể, kể lại chuyện mình biết mà không phải ai cũng hay. Có người từng rớt nước mắt, từng hờn giận hay phấn chấn khi đọc những bài viết trước đây của tôi, thật an ủi khi ít ra tôi đã chạm được cảm xúc của độc giả. Với tập truyện này, tôi cũng mong có vậy.
Lời cuối, tôi xin phép gửi lời cám ơn đến những cô chú, anh chị đã tạo cơ duyên cho cuốn sách này ra đời. Chúc tất thảy chúng ta luôn bằng lòng và an vui trong cõi tạm thênh thang này…
Diệu Ái
(P/S: Tập truyện ngắn đầu tay của Ái do Công ty Phương Nam phát hành)
Share
Banner

Post A Comment:

0 comments: